Thực hành theo gương Bác
Buổi sinh hoạt chi bộ tổ dân phố chúng tôi hôm ấy sôi nổi hơn thường lệ khi đồng chí bí thư kể về mô hình “Đảng viên thực hành tiết kiệm, làm theo gương Bác” của Đảng ủy xã Phong Hiệp, tỉnh Cà Mau. Mỗi đảng viên tự nguyện đóng góp một khoản tiền nhỏ để tạo nguồn lực thực hiện những công trình, phần việc an sinh xã hội, hỗ trợ người dân có hoàn cảnh khó khăn.
Câu chuyện tưởng đơn giản nhưng lại gợi mở nhiều ý kiến khác nhau. Có đồng chí cho rằng đây là cách làm thiết thực, bởi giá trị không nằm ở số tiền nhiều hay ít mà ở tinh thần sẻ chia. Đồng chí khác băn khoăn: Ở những địa bàn đời sống nhân dân đã khá hơn, liệu có nhất thiết phải lập thêm quỹ? Việc quản lý, sử dụng thế nào để công khai, minh bạch? Lại có ý kiến cho rằng, đảng viên hằng tháng đã đóng đảng phí, đồng thời thường xuyên tham gia nhiều hoạt động xã hội, nếu tiếp tục vận động đóng góp mà không khéo sẽ dễ tạo tâm lý nặng nề.
Ngồi nghe, tôi thấy những băn khoăn ấy đều có lý. Làm một việc tốt nhưng nếu cách làm chưa phù hợp, thiếu tự nguyện, công khai thì ý nghĩa cũng sẽ giảm đi. Điều quan trọng là phải hiểu đúng tinh thần của mô hình để vận dụng phù hợp với điều kiện của chi bộ mình.
![]() |
| Ảnh minh họa: pbgdpl.camau.gov.vn |
Đồng chí bí thư chi bộ nêu ý kiến rằng, điều đáng học ở mô hình không phải là mỗi người đóng góp bao nhiêu tiền, mà chính là ý thức tiết kiệm, tinh thần tự giác sẻ chia và trách nhiệm nêu gương của người đảng viên trước cộng đồng. Học và thực hành theo gương Bác phải thể hiện bằng những việc cụ thể, thiết thực, có ích cho dân. Ý kiến ấy đã chạm đúng suy nghĩ của nhiều người. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn căn dặn cán bộ, đảng viên việc gì có lợi cho dân phải hết sức làm, việc gì có hại cho dân phải hết sức tránh. Bộ Chính trị vừa ban hành Chỉ thị số 07-CT/TW về “Đẩy mạnh học tập, thực hành tư tưởng, đạo đức, phương pháp, phong cách Hồ Chí Minh trong giai đoạn phát triển mới”. Hai chữ “thực hành” khiến chúng tôi đặc biệt chú ý. Bởi học Bác không thể chỉ dừng ở nhận thức, lời nói, mà phải chuyển hóa thành hành động hằng ngày.
Từ câu chuyện của xã Phong Hiệp, chi bộ chúng tôi bàn nhau: Địa bàn mình không còn quá khó khăn thì tại sao không hướng sự sẻ chia tới những nơi còn thiếu thốn hơn? Có thể là một bản vùng cao còn nhiều hộ nghèo, một điểm trường còn thiếu đồ dùng học tập hay những học sinh có nguy cơ phải nghỉ học vì hoàn cảnh gia đình. Trên tinh thần đó, chi bộ thống nhất nghiên cứu xây dựng mô hình: Tấm lòng đảng viên hướng tới bản làng, trên nguyên tắc hoàn toàn tự nguyện, công khai, thiết thực và hướng tới những người thực sự cần giúp đỡ. Từ đây, hằng năm, sau khi tổng kết quỹ, các đảng viên có thêm một hoạt động đoàn kết trong các hành trình thiện nguyện để sẻ chia khó khăn, nâng cao đời sống vật chất, tinh thần cho nhân dân các bản làng vùng sâu, vùng xa đang còn nhiều gian khó. Quan trọng hơn, qua mỗi việc làm ấy, các đảng viên tự nhắc mình phải sống trách nhiệm hơn và gương mẫu từ những điều đơn giản nhất.






